Tháng năm không ở lại

37,438 views

Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi.

16 năm đi học thế là đã trôi vụt qua như 1 cái khoát tay. (Trong khi thật ra không phải thế, nó dài lắm, rất là dài. Nhất là với đứa nào học dốt.)

- – -

* Blackboard *

Hồi cấp 1, trong cái nỗi mệt mỏi vì học giỏi, mình nhẩm tính” Giờ mới học lớp 2, đến bao giờ mới học xong lớp 12?”

Bởi vì quá là căng thẳng đi. Học lớp 1 cũng phải thi đầu vào, lớp 2 đã phải chọn đội tuyển thi học sinh giỏi cấp trường, lớp 3 lớp 4 cấp Quận, lớp 5 cấp Thành phố. Tức là sách giáo khoa ít chữ sẽ được đảo qua rất nhanh thôi, còn chủ yếu là học sách nâng cao sách bồi dưỡng. Cặp đi học to đùng như một cái thùng. Lên lớp 5, tất cả những đứa đội tuyển được xếp vào 1 lớp học riêng, học kiểu gì í khó lắm, mỗi bài kiểm tra là 1 đề thi học sinh giỏi. Năm đấy cả lớp đi thi mang về tầm 20 cái giải. 20 đứa được thưởng 20 cái cặp Cô gái Hà Lan giống i xì nhau. Mình chỉ được giải Ba thôi. Có hôm mình với cả 1 bạn cầm nhầm cặp của nhau về. Bạn kia được giải Nhì suýt soát Nhất, mà lúc mở cặp ra mình thấy toàn truyện tranh. Mình bắt đầu ghen tị với bọn thông minh vãi. Thông minh chả cần học nhiều. Học nhiều mệt.

4 năm cấp 2 không khá khẩm gì hơn. Lại sốt ruột “Đến bao giờ mới học xong lớp 12”. Nhưng lý do không chỉ còn là mệt mỏi vì học giỏi nữa. Mình muốn học xong lớp 12 để có người yêu. Chịp, vì những năm đầu thế kỷ 21 là thời kỳ phim Hàn rất thịnh ở Việt Nam. Mấy người trong phim dù gái hay trai cũng đều rất xinh và có tình yêu đẹp. Trong khi hồi cấp 2 mình xấu như 1 con khỉ, nhìn bọn bạn xung quanh cũng xấu như 1 đàn khỉ. Nói thật chứ 1 lũ khỉ nhìn nhau thì chẳng con nào muốn thích con nào. Đồng phục có 2 cái quần 2 cái áo 1 dài 1 ngắn mặc suốt tuần. Ngoài học ra chả biết làm gì ngoài học thêm. Trong không khí học hành khô khan và thiếu thốn cái đẹp đấy, cô bé 14 tuổi ao ước học cho xong để đến ngày thoát xác.

Lên cấp 3, rút kinh nghiệm không cố tình học giỏi nữa. Cứ vừa đủ thôi, kết hợp ăn chơi tiêu sái cho thoải mái. Nhưng khổ cái Toán Lý Hóa cấp 3 khó quá. Có lần kiểm tra Hình không gian 1 tiết được hẳn 1 điểm. Hóa thì nhìn chả hiểu gì. 1 lũ dốt Hóa ngồi với nhau có lần bảo:” Tao cảm giác đấy không phải tiếng người bọn mày ạ”. Thế là phải đi học thêm. Lại nhớ nguyên xi cái cảm giác đạp xe trên đường Kim Mã đi học thêm lúc 7h sáng giữa mùa đông lạnh tím tái. Vừa đạp vừa ngủ gật. Đến muộn 3’ tự động quay xe đi về, vì vào muộn sẽ bị cô nói dữ lắm. Từ đấy hình thành khao khát học cho xong cấp 3, thi đỗ Đại học để tự do đi xe máy và không mắc nợ học thêm. Đùa chứ mình thấy học thêm là gông cùm nặng nề nhất của cả 1 đời học sinh. Ngoài ra thì kiểm tra miệng với kiểm tra 15’ cũng là 2 thứ ám ảnh thần kinh dai dẳng. Có đứa nào trong giờ kiểm tra miệng mà dám ngẩng cao đầu? Có đứa nào nghe câu:” Cả lớp lấy giấy kiểm tra 15’!” mà không thất thần hoảng hốt? Chịp, học hành là chuyện vinh quang mà sao không tránh khỏi những phút giây tự thấy mình khổ khổ hèn hèn như thế nhỉ?

4 năm Đại học không viết hết 1 quyển vở. Kiểu người ta bảo Đại học = Học đại ấy. Cấp 1 cấp 2 cấp 3 bị 7 điểm còn buồn còn khóc chứ lên Đại học được 7 điểm thì còn xuân nào vui hơn. Đôi khi nghe các bậc anh chị đi trước bảo: “Bọn mày sướng! Đi học là sướng nhất rồi, giờ tao chỉ mong được đi học” lại thấy chả tin lắm. Nếu được lựa chọn thì chẳng ai muốn đúng boong lúc 7h sáng mùa đông phải có mặt điểm danh trên giảng đường. Chẳng ai muốn giữa trưa hè 43 độ phải bò ra học Triết ôn thi. Chẳng ai muốn giữa cái đêm gió mùa đông bắc tràn về, tay gõ tiểu luận mà não không ngừng đấu tranh “Học hành thì ấm vào thân, đi ngủ thì ấm từ chân lên đầu”. Lại ao ước “Học cho ngoan, lớn cho nhanh, bay vào đời xây dựng. Rèn đôi tay, chắc đôi chân, lao động là vinh quang.” Lao động là vinh quang. Còn học hành là còn khổ nạn.

- – -

Ấy thế mà lúc này đây, khi mọi sự học hành tuồng như đã đến hồi xong xuôi, khi mà tất cả những thứ ước ao trước kia mình đã có được hòm hòm, thì lại muốn níu kéo vớt vát cái kiếp khổ nạn đấy lại quá xá.

Mình nhớ những cái bát tô nhựa màu đỏ chất đầy trứng thịt xong lại chan chứa nước canh mà mình ăn bán trú suốt hồi cấp 1. Bữa nào bọn mình cũng xin phép nhau: “Ấy cho tớ 1 miếng thịt, tớ đổi cho 2 miếng cá”. Mấy thằng béo béo thì hay cướp luôn, không nói nhiều. Mấy con gầy choắt không ăn hết cơm sẽ lén lút đổ cơm vào ngăn bàn, chiều ngủ dậy đứa nào ngồi học ở cái bàn đấy sẽ hét toáng lên giữa lớp là: “Con thưa cô ngăn bàn con có đậu sốt cà chua!” Hồi cấp 1 có phim Hoàn Châu Cách Cách. Sáng nào đến lớp cũng ngồi nói chuyện Tiểu Yến Tử với Ngũ A Ka. Cổng trường tiểu học thì luôn luôn là 1 miền đất hứa với bạt ngàn ô mai dây, bim bim que, chất lỏng Alex Mark, kẹo cao su Big Babol, poster Britney Spears các thứ.

Mình nhớ cả hồi cấp 2 đi học thêm Văn ở nhà cô, có hôm trời mưa bão đùng đùng, cả lớp chưa đứa nào ăn sáng cả, cô mới xách mâm ra đầu ngõ mua cho mỗi đứa 1 bát cháo lòng rồi lại đội mâm về. Có chị giúp việc nhà cô chạy theo cầm ô che. Cả lớp rưng rưng cảm động, mới tức khẩu làm ngay 1 câu lục bát: “Trời mưa bong bóng phập phồng – Chúng em nhớ mãi cháo lòng cô khao”. Cái câu thơ kinh điển đấy bây giờ mỗi lần trời mưa, hoặc mỗi lần đi ăn cháo lòng mình đều lẩm nhẩm. Xong nghĩ, không biết sau này đi làm, các sếp có tốt với nhân viên như là cô giáo mình đã tốt với lũ học sinh bọn mình không.

Cấp 3 là thời kỳ bắt đầu có triệu chứng bệnh tim. Tình lúc đấy chỉ là tình khó nói kiểu mưa rơi lặng thầm thôi. Giờ ra chơi nào mình cũng đứng nấp sau cái cột, vén màn che nắng ở hành lang nhìn lên chỗ anh í đứng. Có hôm đứng rình suốt 5 tiếng ở hàng điện tử, chờ anh í oánh MU xong chỉ để đưa cho anh í cái bánh socola mình tự nướng bằng nồi cơm điện, cứng ngắc và dai nhách như 1 miếng đệm mút Kim Đan. Mấy con bạn mình bảo bánh đấy ném chó chó vỡ đầu. Mình còn giả vờ là nhà mình cũng ở Gia Lâm để đi xe bus cùng anh í về mỗi ngày, sau đấy lại lên xe đi ngược về nhà mình ở đầu kia thành phố. Giờ mình đã hiểu thế nào là nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên.

Còn trường Đại học của mình, nơi mình đang đứng đây; nơi mà 2 năm đầu mình đã rắp tâm rút hồ sơ để thi lại sang trường khác; nơi mà trong bao giấc mơ hiện ra khi mình ngủ gật trên giảng đường, mình đã ước đến ngày tốt nghiệp để tung cánh bay khỏi đấy. Thì bây giờ, mình lại mong nó cứ chứa chấp mình đi, đừng đẩy mình ra đời vội. Mình vẫn còn muốn lui tới đây hàng ngày, vẫn muốn gặp anh trông xe khi nhìn thấy mình sẽ gật đầu cười:”Vào đi không cần vé!”, vẫn muốn lên canteen ăn bát mì ít thịt ít cả rau, vẫn muốn lê la sân trường mà hát hò nhảy nhót tập tành cho các chương trình Đoàn Đội Hội phường. Mình vẫn muốn nửa đêm gọi điện cho các bạn hỏi học thi đến câu nào rồi, rồi ngồi tự quây để với nhau mà chả dựa trên cơ sở nào cả, sáng hôm sau thi lệch tủ lòi mắt.

16 năm đi học của mình sắp hết. 16 năm mình thấy mình đúng là 1 sản phẩm hoàn hảo của nền giáo dục nước nhà. Thuộc 5 điều Bác Hồ dạy, thuộc bảng cửu chương, bao nhiêu cái giải học sinh giỏi, thủ khoa Đại học, không bạo hành nữ sinh, không bật thầy cô giáo, chả có cái clip sex nào mà tung lên mạng.

Sau buổi bảo vệ tốt nghiệp này, sẽ chẳng còn ai chấm điểm cho mình nữa. Những cái máy quẹt gắn trước cổng các công ty sẽ chỉ chấm công cho mình thôi.

Tối qua, là xong bộ áo dài để hôm nay mặc đi bảo vệ, mình online 1 tí và nhìn thấy cái ảnh 2 bạn học sinh trường Ams ôm nhau khóc trong lễ tốt nghiệp. “Made in 12” năm nay của các bạn tên là “Dòng thời gian”. 4 năm trước, chủ để “Made in 12” của khóa mình là “Tháng năm không ở lại”. Năm đấy, khi cái clip cuối cùng được phát, trên màn chiếu là cảnh các lớp học vắng tanh, hành lang dài hun hút, sân trường trống không 1 bóng người, 2 cánh cổng trường từ từ khép lại, ai đó bắt đầu hát “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này…”, mình cay xè mắt mũi. Lúc đấy có muốn chạy ra ôm 1 bạn, và thêm 1 vài bạn khác. Nhưng cứ đứng như trời trồng. Tối về nhà ân hận lắm, ân hận đến suốt cả những năm sau này.

Nên chỉ vài phút nữa thôi, khi lễ bảo vệ của mình kết thúc, mình sẽ xuống dưới ôm nhiều bạn, bắt tay nhiều thầy cô. Bởi vì “Tháng năm không ở lại”. Và ngay cả tháng 5 cũng không hề ở lại đâu.

(pix courtesy of pareeerica – Under Creative Commons License)

 

  • Spaghettihn

    Khi đã xử xong phần share trên FB thì phải đóng cái cửa sổ đó lại hoặc báo là share ok rồi chứ giai, ko các bạn tưởng chưa xong, bấm lại, ra thấy chi chít trên tường

  • Spaghettihn

    Khi đã xử xong phần share trên FB thì phải đóng cái cửa sổ đó lại hoặc báo là share ok rồi chứ giai, ko các bạn tưởng chưa xong, bấm lại, ra thấy chi chít trên tường

  • P.Thanh

    :( Chỉ còn lại những kỷ niệm…

  • Anhtr88

    xúc động và hài hước

  • Trongdai2710

     kỷ niệm cứ tự nhiên ùa về..!?

  • Tuấn

    Quá hay, chúc cậu 1 tương lai tươi sáng phía trước. Cố gắng lên vì tương lai ta cò nhiều niềm vui mà ^^

  • http://www.facebook.com/ocean87 Dương Lê

    hay lắm!

  • Tinhban_thanhnam

    hic the ma cha cho a kai gi ka ,ra truong rui thi cho nhau kai gi thi cho di chu mai kia cha gap nua dau ma cho

  • huongtuoi p10407

    minh cung hoc AMS 0407, cung xem clip cua cac em cap duoi ma ngoi rung rung khoc, thang nam dung la ko bao h tro lai; va minh van luon luon nuoi tiec nhung thang ngay ay. Chuc ban thanh cong trong tuong lai nhe… once amser, forever amser

  • Nessa Nguyen

    Nhung ki niem qua’ typical, em cung relate duoc. Cha’c tai cung hoc Ams 

  • HTA

    bai` nay` hay qua chi a :x

  • Abc

    VIết hay quá

  • rj

    :x

  • ptt

    5 tiếng đánh MU! Thật là nhất quả đất! Tình giờ nào còn được ngây thơ như lúc xưa.

  • phuong Bi

    Hay là tìm lại anh chàng oánh 5 tiếng Mu kia đi :) )

  • Quy_quy75

    ki niem hoc tro thi ai cung co,cam on ban de viet len nhung cam xuc cho moi nguoi :D

  • Xitrumchi

    hay quá, rất chân thật, mình cũng vừa bảo vệ tốt nghiệp xong, rất đúng tâm trạng

  • Ngocnguyenhai

    Like cho nao nhi

  • ATD

    AMSer 0609. This blog is more than words…

  • Nguyenvananh

    that su la` rat rat hay!! nghi~ den’ ma` bul qua’ :( (

  • Nhatlinh241

    hay quá

  • Greenmango

    ôi c viết hay thế >:D<

  • Phankhanhhuyen_kka

    eo ơi.mình còn 1 năm.h này sang năm mình cũng nhiêu tâm trạng thế này ư? sao mà chịu nổi.bài viết quá hay

  • Theblues_ta

    Èo, thủ khoa ĐH cơ á. Ảo tung chảo ^^. Dưng mà bài viết teen và xúc động…

  • Conmua_muaha_89

    thời gian cứ trôi đi và đôi khi dừng lại ta lại thấy man mác buồn,…nhặt nhạnh lại, gom góp lại từng ký ức tươi đẹp thời đi học… và lại ước gì cho thời gian trở lại,…

  • nana

    “Tháng năm không ở lại”.”Và ngay cả tháng 5 cũng không hề ở lại đâu”. Trước
    h mình luôn muốn thời gian có thể quay lại, nhưng giờ, mình chỉ ước cho
    thời gian ngừng trôi để 4 năm đại học không trôi qua quá nhanh…
     

  • T3

    Mình luôn thấy chấm điểm và chấm công là 2 sự khác biệt từ bản chất cậu ạ. Chấm điểm dùng tâm, chấm công dùng máy. Mình đến giờ vẫn luôn nhớ cách các thầy cô chấm điểm cho mình, từng tí từng tí một, dấu chấm dấu phẩy cách dòng trở đi. Chấm công chỉ đơn giản là đến đúng giờ làm hết việc.
    Chấm điểm để học sinh tốt lên. Chấm công cũng để nhân viên tốt lên, 1 phần thôi, phần nhiều chắc để trừ tiền lương là chính.
    Ngày xưa cô chủ nhiệm bảo, hãy tận hưởng đi, vì cấp 3 là thời gian đẹp nhất rồi, bạn cấp 3 là những người bạn tốt nhất rồi. Giờ mới thấm thía. Giờ mới hiểu thế nào là “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian ở lại”.
    Thôi nghe xong bài này thêm 10 lần nữa thôi, xin hứa, để sau đó nhẩm và nhớ:”Phía-trước-là-bầu-trời”

  • Vuong Phong Db

    hay

  • Hà Đức Nghĩa

    Hay phết :X

  • Ruby_sieuluoi

    hay nhỉ? ít ra thì cũng có thật nhiều kỉ niệm đẹp để luyến tiếc… em thì đi học toàn chuyện buồn thôi… đã tốt nghiệp cấp 3 đc 2 năm, đã lê đôi chân mệt mỏi qua 2 cổng trường ĐH để 2 lần lam sinh viên năm 1 ở 2 trường khác nhau nhưng em vẫn bị ám ảnh về cấp 1, 2, 3. Những cơn ác mộng về thời áo dài cấp 3 cứ vây bủa em, có hôm tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm gối, nước mắt ướt nhẹp cả khuôn mặt bơ phờ và đôi luc ước cả áo. Giá em có thể ngồi mơ mộng và lật từng trang kí ức về thời đi học mà viết ra để tủm tỉm cười híp mắt… Đau thật, nhờ giáo dục, nhờ sự quan tâm, yêu thương đúng mực của thầy cô mà em, một con yêu đời , yêu người lại trở nên hận tất cả…
          Cảm ơn bài viết của chị! Nhờ nó mà e đc cười, coi như là hạnh phúc lây… hihi

  • Lehoaivan89

    Thực sụ nếu không có bài báo này thì tốt, tự nhiên đọc xong em và bạn em cãi nhau chư

  • Ams 06-09 Ngày nhớ

    Em được một đứa bạn đang vi vu tít bên trời Âu gửi về
    bài viết của c rất hay và tự nhiên, hai đứa bọn em đều tìm thấy mình trong đócảm ơn c vì những dòng cảm xúc thật tuyệt vời

  • huyenxinhdep

    hay thật đấy, rất giống tâm trạng của mình

  • Pingback: Tháng năm không ở lại | Blog của Lưu Gù

  • Pingback: My favourite blogs | Shiroi Mori

  • Hulahiti

    bạn ơi cho mình xin share nhé :D

  • meocon08

    DOC BAI NAY, CU NHU LA TAM SU CUA MINH VAY. CAI THOI AY CON DAU…..

  • tu trung

    ngày còn nhỏ suốt ngày phải học đi đâu cũng lôi đại học ra dọa, ra nạt nhiều khi mình tự hoi chả nhẽ cứ phải vào đại học sao, thế rồi lớn lên cũng vào đại học, những tưởng đời sinh viên như trong phim, đẹp như mọng ai dè nó cũng chả khấm khá hơn j. ngày tháng cứ thế trôi qua, cũng hết 2 năm rồi đây. không có một chút nào yêu cái thời sinh viên. thế mà về quê lại cứ phải giả tạo nói rối các em, lùa bọn trẻ nhít thời sinh viên đẹp lắm( bố mẹ chúng nó muốn mình nói thế cho nó học) có lẽ sau này nó sẽ lại hận vì mình đã lừa nó giống như mình ghet những ai đã lừa mình ngày xưa, phải nói là tuổi thơ chả có j vui hết, suốt ngày học, hè cũng lôi đi học, hết chính khóa, học thêm trường, học thêm ngoài rồi đội tuyển, cái sự nghiệp giáo dục đã cướp đi cải thời đẹp nhất của con người

  • conguyet

    Cám ơn bài viết của chị nhiều, nhiều lắm :)

  • http://tuoitretour.com.vn/ Du Lich

    Cảm ơn tác giả , đọc xong mình cảm thấy bồi hồi xúc động làm sao đấy hic

  • Yesterday

    Hay quá, cảm ơn chị nhiều

  • Cavienchien_oxoxox

    mình thích, tỷ tỷ thích bài này :X:X:X

  • Trịnh Bá Dương

    Mình cũng mới bảo vệ tốt nghiệp xong, nói chung là cảm giác thấy hụt hẫng lắm. Mình chẳng ôm hôn ai mà chỉ bắt tay từng người thôi, để rồi hôm nay mới có 8 ngày trôi qua mình lại thấy nhớ tất cả rồi.
    coment vài dòng với bạn vì cùng chung xuy nghĩ, chúc bạn luôn may mắn.

  • Anhvohoang

    hay

  • http://www.facebook.com/people/Linh-Thuy/100001004657539 Linh Thuy

    16 năm! giờ chỉ còn là kỉ niệm!…
     

  • Huyen Trang

     Đây là lần  thứ 2 đọc lại blog này của Suối rồi, vẫn thấy muốn đọc lại, :P , vì thấy giống mình quá.

  • Tuyết Trần

    những cảm xúc rất thật :)

  • Hoàng Thảo

    đọc mà lại nhớ, hổi nhỏ cả nhà cứ bắt mình học mà mình chẳng thiết gì học hành cả, học cũng dốt không thể nào chịu được. Mọi người ai cũng bảo học để làm này làm nọ chứ không phải làm ruộng cho khổ, lúc đấy mình chỉ ước sau này làm một cô nông dân. Hic,

  • Linh hồn đá

    biết thế nhưng thoát sao khỏi áp lực phải đỗ đại học đây.

    Lớp 12 ơi, đừng đến

  • http://www.facebook.com/chi.nguyen.758 Juliette Juliette

    :) em đọc và nghe bài viết của chị 2 lần, lần sau cảm thấy buồn cười hơn lần trước, bài viết của chị sâu sắc lắm ạ :) vừa đọc vừa tưởng tượng đến 1 thế giới đã từng tồn tại trong quá khứ tên là đi học. Chỉ muốn quay lại những năm tháng ấy. Em hiện đang là sinh viên năm 4 ^_^~ cảm xúc thật khó tả!