Được sống đã là hạnh phúc!

2,772 views

Bất kỳ ai, trong một giây phút không bốc đồng, không khổ hạnh, không thù hận, không căm ghét ức chế bất mãn… cũng có thể trìu mến tự nói với bản thân rằng cuộc sống của mình thế này là được. Đạt được ước mơ, có người yêu, nhặt được tiền, được săn đón và khen ngợi…, người ta có thể nói chắc nịch là tôi hạnh phúc. Nhưng đó chỉ là một khỏanh khắc bạn thấy hạnh phúc, không phải là một tinh thần hạnh phúc dài lâu. Hôm nay có người yêu, mai bị đá, bạn không còn thấy hạnh phúc nữa. Đó là thứ hạnh phúc mà bạn nhờ người khác đem lại cho mình. Vậy có thứ hạnh phúc nào mình có thể tự sản sinh ra được không?

Có.

Big Smile

Big Smile (by Lucas Jans)

—–

Được sống đã là hạnh phúc” – đó là câu nói của MC Diễm Quỳnh trong một bài phỏng vấn đăng trên báo An ninh Thế giới cuối tháng 8. Khi được hỏi về sự “hài lòng” và “không hài lòng” trong cuộc sống hiện tại, chị nói rằng: ”Tôi muốn nói là được sống, để làm việc, để nuôi dạy con cái, xét cho cùng là điều đáng hài lòng rồi. Khi bạn phải tiễn người em gái thân thiết nhất, xinh đẹp, giỏi giang ra đi vội vã ở tuổi 30 vì căn bệnh ung thư, bạn sẽ thấy mình không nên phàn nàn vì những ngày đang sống”.

Nhà văn Hồ Anh Thái, trong tiểu thuyết “Cõi người rung chuông tận thế”, mượn lời nhân vật chính khi đứng trước những cái chết bất ngờ xảy ra liên tục với người thân, đã bộc bạch rằng: ”Xin hãy đi dự đám tang thật nhiều, anh sẽ thôi thắc mắc những chuyện cỏn con ngòai đời, thôi đấu đá nội bộ cơ quan, thôi ham hố địa vị, thôi khát thèm tiền bạc”.

Cái chết khiến người ta thức tỉnh về sự “được sống” nhiều lắm.

Tôi tin rằng nỗi bất lực lớn nhất của đời người là phải nhìn người thân của mình không thể tiếp tục sống với mình được nữa. Vì chết là chết, chết thật sự là hết. Và chẳng có sự “hết” nào lại tuyệt đối như sự chết. Nhân loại, hôm nay người ta yêu nhau, mai người ta bỏ, người ta thở dài đánh thượt một câu “Thế là hết!”, nhưng ngày kia ngày kìa người ta lại ngựa quen đường cũ người quen hơi mà quay lại với nhau, hoặc yêu được một người khác, lại vui. Có nghĩa là: thế không phải là hết. Chết mới là hết. Sống là còn.

Kể chúng ta sống cũng buồn cười. Lúc vui thì bảo là vui lắm. Lúc bình thường thì bảo là nhạt. Lúc hơi buồn thì tưởng chết đến nơi rồi, lại bù lu bù loa lên “Thế thì chết quách đi!” hoặc  “Sống làm gì nữa”, “Tao muốn chết, tao chán sống lắm rồi”… Khi tôi trải qua những nỗi bất – lực – hòan – tòan vì phải chứng kiến những cái chết của những người sống rất gần với tôi (mà đáng ra họ còn cả mấy chục năm cuộc đời phía trước), tôi đã không bao giờ còn ý nghĩ dễ dãi là “Mình muốn chết” nữa. Quan điểm về việc sống và chết cũng thay đổi hòan tòan, và giống hệt như chị Diễm Quỳnh, tôi thấy được sống đã là may mắn, những chuyện khác dù vui hay buồn, thất bại hay thành công, ok hay không ok… cũng chỉ là tẹp nhẹp.

.

—–

Nếu bạn chưa bị trải qua những chuyện xót xa khốn khổ như thế, chưa từng đứng ở vị trí như tôi hay Diễm Quỳnh để trực tiếp nhìn thấy sự sống mỏng manh đến thế nào, bạn có thể tưởng tượng thế này. Bạn đi trên đường và chứng kiến một vụ tai nạn. Người trong vụ tai nạn bị chết. (Có khi không cần tưởng tượng, ai cũng đã thấy hoặc đọc báo thấy chuyện này hàng ngày) Lúc đấy bạn cảm thấy gì? Sợ, xót, và giật mình! Đó chính là lúc bạn cảm nhận rõ sự sống mỏng manh đến thế nào đấy. Cuộc đời vẫn có thể coi là đẹp cho đến khi đùng một cái người ta ngã xuống đường và chết. Gia đình người bị nạn có khi đang lách cách bát đũa chờ người ta về dự bữa cơm thì bất thình lình nghe tin người thân mình chết. Nghĩ đến đấy bạn sẽ thấy quý trọng và bao dung với tất cả những gì mình đang có, cụ thể nhất là sẽ giữ tay lái vững hơn, vít ga chậm hơn, đi cẩn thận hơn và tự mỉm cười khi biết rằng mình vẫn còn ngày mai để sống.

—–

Gần đây trên mạng người ta truyền tay nhau đoạn clip về một cậu thanh niên thất tình, nước mắt ầng ậc khóc nấc lên thành từng chương từng hồi vì bị người yêu phản bội. Giữa vô số những câu nói rất thành khẩn và buồn cười của cậu ý, kiểu như “Tao yêu nó tao rất là quý nó”…, tôi lại rất nhớ một câu thế này:” Trong đầu tao thóang có ý nghĩ không muốn sống nữa, nhưng tao chết đi rồi cũng không giải quyết được gì cả, mà tao chết thì ai nuôi mẹ tao?

Cậu ấy rất đúng. Chết rồi chẳng thay đổi được gì cả, người yêu vẫn đi yêu người khác. Chúng ta hay nghĩ: sống khổ thế thì nên chết đi (chắc sướng). Nhưng chết rồi còn biết sướng khổ thế nào. Còn sống mới còn cơ hội biết vui biết buồn. Chết rồi dẫu có chấm dứt được sự buồn thì cũng có biết vui là thế nào nữa đâu. Đấy là cái đúng thứ nhất. Cái thứ hai nằm ở chỗ “Tao chết rồi ai nuôi mẹ tao?” Dù là ràng buộc hay tự nguyện, người ta sống cũng không thể vì riêng mình mà còn phải vì người khác. Chết cũng thế, nếu chỉ để chấm dứt nỗi buồn của riêng mình mà làm khổ lây sang người khác thì rõ ràng là không nên.

happy children

Happy Children (by swallowtail)

—-

Có lần tôi đi chơi với bạn, trong cơn vui nó bảo: “Đi chơi thế này vui quá. Nếu những người tự tử mà dám sống thêm một ngày, biết đâu lại có cơ hội được vui như tao hôm nay.” – tôi thấy rất thú vị. Nếu biết sẽ có ngày vui chắc người ta không tự tử. Vậy đừng bao giờ nghĩ đến chuyện tự tử. Miễn sống là sẽ còn mà.

Mỗi ngày qua như trên một chuyến tàu, cuộc sống cứ trôi đi, hành trình sẽ chuyên chở thêm trải nghiệm, vui có buồn có, thành công và thất bại đan xen, nhưng dứt khoát nó hơn hẳn việc mãi mãi phải dừng lại. Suy nghĩ đó khiến tôi nhìn cuộc sống tích cực hơn, và chả còn thấy day dứt bởi điều gì nữa.

<Diễm Quỳnh>

 

Đọc thêm:

  1. Cuộc thi chụp ảnh về biến đổi khí hậu ở đồng bằng sông Cửu Long
  2. Twitter đã được sử dụng trên vũ trụ
  3. Internet thì làm gì được tôi?
  • Sunny Nguyễn

    Cuộc sống là những sự trải nghiệm. Có đi, có quan sát mới biết mình ở đâu! Vậy, lẽ j mà còn băn khoăn trăn trở nữa héng!

  • Pingback: Tweets that mention Sống là hạnh phúc | :: The new house of :: news -- Topsy.com

  • Hà Lê

    Chị Diễm Quỳnh là thần tượng của em !

  • Khưu Đức Vinh

    Ban da thay dc mot phan, do la hay song voi giay phuc hien tai se co dc hanh phuc. nhung dung nghi chet la het, hay tim hieu them ban se thay chet khong phai la het va roi ban se khong con so hai cai chet nua.

  • Phương Bi

    Bạn viết hay quá. Nhẹ nhàng và giản dị như một lời tâm tình nhưng rất sâu sắc và có tính khích lệ.
    Tôi đoán bạn là một người trẻ (tức là dưới 35 tuổi) và tôi cảm thấy thế hệ trẻ, nhất là các bạn 9X thường có lối sống lệch lạc về cảm xúc. họ thường tự đẩy cảm xúc của mình lên đến đỉnh điểm của cả 2 thái cực là vui và buồn. Điều đó rất dễ kích động đến hành vi sống của các bạn. Nếu lúc cảm thấy chán nản mà đọc bài viết này thì thật là tuyệt.
    Tôi đồng ý với bạn rằng chết là hết. Và hỡi những ai đã từng hoặc đang manh nha nghĩ đến việc đầu hàng cuộc sống mà tự chết đi, nhất là những người trẻ. Hạnh phúc không phải là điểm 10 tròn trịa rơi xuống bầu không khí bạn hít thở, Nó nằm trong từng hơi thở của cuộc sống thường nhật. Một nụ cười của người thân, một câu chuyện cười của bạn bè, một lời động viên, một ngày đẹp trời đi đường bỗng thấy thênh thang, một cuộc điện thoại hỏi thăm của người quen cũ… những cái 1 đó làm nên hạnh phúc cho bạn, suốt cuộc đời này chứ không phải 1 điểm 10 sẽ đến ngay ngày mai.
    Chúc các bạn luôn sống tích cực và cảm nhận được hạnh phúc quanh mình.

  • T3

    Vâng, chết là hết.
    Có người nói chết chưa phải là hết, đừng sợ hãi cái chết ấy. Tôi thấy cái chết không phải là điều đáng sợ hãi nhất mà là điều đáng tiếc nuối nhất thì đúng hơn. Nếu theo một vài quan điểm duy tâm duy thần nào đó mà có cái gọi là “kiếp sau”, thì chữ “sau” trong từ “kiếp sau” ấy cũng đã nói lên tất cả. Cái trước phải kết thúc thì mới có cái sau.
    Con người đã đi đến “kiếp sau” rồi sẽ chẳng còn liên hệ gì với “kiếp trước” được nữa. Vậy thì dù có tiếp tục sống tiếp thì cũng sẽ là sống với những người khác tại một nơi khác trong một chiều khác của thời gian, vẫn là đoạn tuyệt với cuộc sống phía trước, và vẫn là để lại nỗi đau không cách nào biểu đạt trong những người ở lại.
    Vậy thì CHẾT vẫn là đáng tiếc nuối phải không? Và TỰ TỬ vẫn chẳng qua là một sự ích kỉ và hèn nhát đầy tính bồng bột phải không?

  • An Nhien Le Hang

    Hạnh phúc,
    Ai cũng muốn hạnh phúc, và chúc nhau hạnh phúc trong những khi có dịp. Nhưng mấy ai biết mình đang hạnh phúc? Chỉ khi nó qua đi, giật mình nhận ra thì đã muộn. Tôi cũng vậy, hạnh phúc của tôi cũng nhẹ nhàng, cũng giản đơn và bình dị. Nhưng tôi chỉ nhận ra khi nó đã vuột khỏi tầm tay của mình.
    Tôi đã phải gặp nhiều biến cố cùng 1 lúc mà tôi tưởng mình không thể vượt qua được: chia tay người yêu sau 8 năm gắn bó, bạn bè quay mặt, chuyển đổi công việc, … Tôi cũng không biết mình đã vượt qua như thế nào, dù giờ đây trái tim tôi vẫn còn nhỏ máu vì người xưa, tôi mất bớt lòng tin vào bạn bè, vào những người xung quanh. Nhưng tôi vẫn khóc khi xem phim tình cảm, vẫn lắng nghe khi người khác tâm sự, vẫn thích ôm những đứa trẻ con vào lòng, vẫn thích vui đùa cùng chúng, vẫn thích đọc truyện tranh, vẫn sẵn lòng giúp những người bạn vô điều kiện. Tôi cũng tham lam, cũng mong muốn được hạnh phúc, nhưng tôi cũng không biết làm gì để được như vậy. Tôi chỉ đơn giản sống hết mình, tôi yêu bằng cả trái tim, và tôi biết chấp nhận sự thật và chấp nhận những gì xảy ra với tôi. Bây giờ tôi cũng không hẳn là hạnh phúc, nhưng tôi đã biết bằng lòng với cuộc sống và những gì mình có, biết rộng lượng hơn với mọi người,… Bạn cũng vậy ” Bầu trời cao vời vợi, hãy ngẩng đầu lên và hãy tin vào ngày mai…”

  • hoang huy an

    hanh phuc thi ai cung muon cung tim mai, dung nhu vay toi chi thay song nhu the nao cho co y nghia thoi

  • http://networking.vn Mr. Hòa

    Bài viết hay quá,
    thanks so much…

  • tinh buon

    hjc;
    neu co aj hoj toi.khoanh khac ma toi hp nhat ja j?
    theo ban ja toi se tra joj ntn?
    khoanh khac toi hp nhat ja juc toi cat tieng khoc chao doi.
    mac du that ra juc do toi chua the hjeu duoc the gjoi nhung trai tim tim da bjt cat tieng khoc va san sang don nhan thu thavh tu cuoc song
    vang!
    chet ja het.nhung cung co nhung cai chet bat tu
    vi du:nhu nhung nguoi linh thoi chien ho do mau cho chung ta co mau xanh hi vong
    vay theo ban thi caj chet do co phaj la het k???????????????????????????????

  • thanh

    nếu có một giọt mực rơi ngay vào trang giấy trắng của bạn, bạn và hẳn tất cả mọi ngừoi điều chỉ chú ý đến 1% cái vệt mực mà quên rằng vẫn còn 99% khoảng trắng của tờ giấy.và nỗi buồn cũng vậy, ngừoi ta chỉ luôn để ý đến những cỏn con của cuộc sống, mà quên rằng hạnh phúc vẫn bao la quanh chúng ta,..phải chăng, chúng ta cứ thu lai với cái:”mình đã nhận đuợc gì, mà đánh mất điều giản dị nhất:”chỉ đơn giản rằng, cho đi chính là lúc mình nhận lại”……

  • Pinky

    Minh gap that bai lon nhat trong cuoc doi cua minh. Gio minh chi muon chet ma thoi. Chet la het, chet khong con dau kho nua. Minh khong con cam thay niem hanh phuc trong cuoc doi nua.

  • Thiện

    Nếu ai đó thấy thích hợp với đề tài bài trên đây,  và muốn tự  tạo cho mình có được hạnh phúc nội tại, hãy tìm đọc thêm cuốn sách “quyền lực đích thực” – (Thích Nhất Hạnh).

  • Dinhhien104

    that la y nghia